Camotes – Chuyến du lịch đầu tiên ở Philippines cùng ”đồng bọn” – Quyen...
Chuyến đi đầu tiên của mình ở Philippines là tham gia team-building tại hòn đảo Camotes. Vừa đến trường làm được 1, 2 tuần mà đã được đi chơi quả là sung sướng.kkkk.
Camotes – Chuyến du lịch đầu tiên ở Philippines cùng ”đồng bọn” – Quyen...
Chuyến đi đầu tiên của mình ở Philippines là tham gia team-building tại hòn đảo Camotes. Vừa đến trường làm được 1, 2 tuần mà đã được đi chơi quả là sung sướng.kkkk.
Review chi tiết 6 tháng học tập và làm việc tại Philippines (Phần 3)...
Quá trình cải thiện Tiếng Anh của mình
Nói về trình độ TA của mình thì nó cũng tệ dã man con ngan ý. Lúc đi tình nguyện ở HQ mình cũng gặp nhiều bạn Tây lắm mà mình chả dám mở miệng ra nói nhiều. Hồi xưa đi học ở trường toàn học ngữ pháp, từ vựng, lên ĐH năm 3 thì mình có đi học 2 tháng luyện TOEIC. Từ lúc ra trường là không đụng gì nhiều. Sự nghiệp học TA của mình gói gọn bấy nhiêu nên nền tảng giao tiếp, phát âm của mình phải nói là con số 0.
Ở nhờ nhà người bản xứ ở Đài Loan Couchsurfing và những câu chuyện...
Tôi đến Đài Loan vào một ngày cuối xuân khi mà những đóa hoa anh đào sắp rụng tơi tả. Thời điểm này chắc không còn nhiều khách du lịch ghé thăm Đài Loan vì đã qua cái mùa hoa nở rộ đẹp nhất rồi. Tôi thầm nhủ mày cũng biết chọn thời điểm để đi ghê. Đài Loan đón tôi bằng không khí se se lạnh, không quá rét buốt để một đứa độc hành như tôi không cảm thấy chạnh lòng. Vừa đáp máy bay vô khu an ninh, tôi kết nối với wifi và nhận được tin nhắn: “Mày tới nơi chưa? Tới rồi thì nhắn tao qua đón”. Tôi nhắn lại “Từ từ hãy đi, tao còn không biết có được nhập cảnh không”.
Kinh nghiệm tìm việc và trải nghiệm cuộc sống ở Penang, Malaysia – Huỳnh...
Trải nghiệm đạp xe vòng quanh đảo Olango, Philippines – Huỳnh Quyên – Go,...
Ở nhờ nhà người bản xứ ở Đài Loan Couchsurfing và những câu chuyện...
Tôi ngước nhìn vào màn đêm u tịch và lạnh lẽo phía trước, mưa vẫn xối xả như muốn cản đường chúng tôi. Không ngủ được, tôi hướng ánh mắt về phía thị trấn xa xa phía bên đường. Đường cao tốc ở hơi cao nên có thể nhìn rõ những ngôi nhà lấp lánh ánh đèn ở phía dưới đó. Cả một thị trấn rực rỡ trong đêm mưa gió bão bùng thật khiến người ta muốn tấp vào đó mà trú tạm. Vì không biết lái xe nên tôi chỉ việc ngủ, chuyện lái xe đã có bạn tôi lo. Thế nhưng tôi cũng chẳng ngủ được là bao. Đi được vài tiếng chúng tôi tấp vào một trạm dừng chân ven đường ăn uống và nghỉ ngơi. Vì đã 3h sáng nên trạm này vắng ngắt. Nhìn nó tôi lại liên tưởng đến mấy trạm dừng chân ở Việt Nam, sao mà nó khác nhau một trời một vực đến vậy.





















